Ca-Thương 4 BD2011

Hình Phạt của Si-ôn

1 Hỡi ôi, vàng thật mà lại mờ, vàng ròng mà lại đổi màu!Những tảng đá của nơi thánh sao lại nằm rải rác khắp các đầu đường góc phố thế nầy?

2 Hỡi ôi, những đứa con yêu quý của Si-ôn đáng giá vàng ròng, Mà nay lại bị xem như các bình đất tầm thường do tay thợ gốm làm ra!

3 Ngay cả lang sói còn biết đưa vú cho con chúng bú,Nhưng các phụ nữ của dân tôi hung dữ tựa đà điểu trong đồng hoang.

4 Lưỡi của các ấu nhi dính vào hốc miệng của chúng vì khát sữa;Các trẻ thơ van xin thức ăn, nhưng chẳng ai cho chúng thức ăn.

5 Những người từng ăn cao lương mỹ vị giờ bị chết đói trên các đường phố;Những người từng được lớn lên trong nhung lụa giờ phải lăn lộn giữa các đống phân tro.

6 Vì hình phạt dành cho Ái Nữ của dân tôi quả nặng hơn hình phạt dành cho Sô-đôm, Thành đã bị lật đổ trong phút chốc mà chẳng cần ai nhúng tay vào.

7 Các con nhà quyền quý của nàng mới ngày nào còn tinh khiết hơn tuyết, trong trắng hơn sữa, Thân hình của họ hồng hào hơn san hô, nước da tươi đẹp tựa bích ngọc.

8 Nay mặt mày của họ đen đúa hơn lọ nồi;Gặp họ ngoài đường phố, không ai có thể nhận ra họ được;Họ chỉ còn da bọc xương,Thân thể họ khô đét như khúc gỗ.

9 Có lẽ những kẻ chết vì gươm được may mắn hơn những kẻ chết vì đói,Bởi đói làm cho gầy yếu kiệt sức mau chóng, vì không được ăn hoa quả của ruộng đồng.

10 Những người mẹ vốn hy sinh cho con cái bây giờ lại tự tay nấu thịt chính con mình;Thịt của những đứa con đã trở thành thức ăn cho mẹ chúng,Khi Ái Nữ của dân tôi bị tiêu diệt.

11 CHÚA đã trút hết cơn thịnh nộ của Ngài; Ngài đã đổ hết cơn tức giận của Ngài ra;Ngài đã nhen lên một ngọn lửa ở Si-ôn, Và nó đã thiêu rụi những nền ở đó.

12 Các vua của thế gian và mọi dân cư trên đất đều không thể tin rằng địch quân và những kẻ thù lại có thể tiến vào các cổng thành Giê-ru-sa-lem.

13 Nhưng vì tội lỗi của các tiên tri nàng và những gian ác của các tư tế nàng mà điều đó đã xảy ra;Vì họ đã làm đổ máu những người ngay lành vô tội ngay giữa thành.

14 Họ như những người mù đi lang thang trong các đường phố,Mình mẩy đầy máu me đến nỗi không ai dám đụng đến y phục của họ.

15 Trông thấy họ người ta la lớn, “Cút đi! Quân ô uế! Cút đi! Cút đi! Chớ đụng đến!” Vì thế họ phải bỏ xứ trốn đi và lang thang ra ngoại quốc;Nhưng ở giữa các dân ngoại, người ta cũng bảo, “Các người không được ở đây.”

16 Chính CHÚA đã rải họ ra, Ngài chẳng quan tâm đến họ nữa;Các tư tế chẳng được ai tôn trọng, Các trưởng lão chẳng còn được đặc ân.

17 Phần chúng tôi, mắt chúng tôi đã mỏi mòn trông đợi,Ðợi chờ sự cứu giúp chẳng bao giờ đến;Chúng tôi đã nôn nóng ngóng trông,Trông chờ một cường quốc không có khả năng giải cứu.

18 Mỗi bước chân của chúng tôi quân thù đều dòm ngó, Ðến nỗi chúng tôi không thể bước ra đường;Ngày cuối cùng của chúng tôi đã gần, ngày tận số của chúng tôi đã trọn, Thật vậy ngày tận cùng của chúng tôi đã đến.

19 Những kẻ truy kích chúng tôi nhanh nhẹn hơn cả đại bàng trên trời xanh;Chúng rượt theo chúng tôi trên các núi; Chúng nằm phục kích chúng tôi trong đồng hoang.

20 Người đã được xức dầu của CHÚA;Người mà chúng tôi đã coi là lẽ sống của đời chúng tôi;Người mà chúng tôi đã nói, “Dưới bóng người chúng tôi sẽ sống giữa các quốc gia,” Thì nay đã sa vào hố bẫy của chúng rồi.

21 Hỡi Ái Nữ của Ê-đôm, kẻ sống trong xứ U-xơ, Cứ hân hoan và hí hửng đi!Chén thịnh nộ rồi sẽ đến lượt ngươi phải uống;Ngươi sẽ uống say và tự cởi bỏ y phục của ngươi ra.

22 Hỡi Ái Nữ của Si-ôn, hình phạt vì tội của ngươi sẽ chấm dứt; Ngài sẽ không bắt ngươi làm kẻ bị lưu đày nữa;Hỡi Ái Nữ của Ê-đôm, những gian ác của ngươi chắc chắn Ngài sẽ phạt, Ngài sẽ phơi bày những tội lỗi của ngươi ra.

chương

1 2 3 4 5