Gióp 38 NVB

Đức Chúa Trời Phán Dạy Gióp

1 Sau đó, giữa cơn bão tố, CHÚA phán với Gióp:

2 Con là ai mà dám nghi ngờ ý định ta, Nói ra những lời thiếu hiểu biết?

3 Hãy chuẩn bị khí phách nam nhi, Ta sẽ hỏi, Và con sẽ đáp lời Ta.

Đất Và Biển

4 Con ở đâu khi Ta đặt nền móng trái đất? Nếu con thông sáng, hãy cho Ta biết!

5 Ai đã định kích thước địa cầu? Con có biết không? Hoặc ai đã giăng dây đo trái đất?

6 Đế cột chống đỡ nó nằm tựa trên gì? Ai đặt hòn đá góc hoàn tất móng nền,

7 Khi các sao mai hợp ca, Và các thiên thần reo mừng?

8 Ai đóng chặt hai cánh cửa, ngăn giữ biển lại, Khi nó trào ra khỏi lòng mẹ?

9 Chính Ta ban mây làm áo quần cho biển, Dùng mây đen dày đặc làm tã quấn cho nó.

10 Ta định ranh giới cho biển, Đóng cửa, cài then,

11 Và phán bảo: “Ngươi chỉ vô tới đây, không xa hơn nữa. Sóng biển ngang tàng phải dừng lại nơi đây.”

Rạng Đông, Bóng Tối, Và Âm Phủ

12 Từ khi sinh ra, có bao giờ con ra lệnh cho ban mai, Dạy cho hừng đông biết chỗ của nó,

13 Bảo nó nắm chặt các góc đất, Giũ mạnh cho kẻ ác ra khỏi?

14 Địa cầu đổi dạng như đất sét có ấn dấu, Núi đồi hiện rõ như lằn xếp trên chiếc áo.

15 Hừng đông đánh tan ánh sáng của kẻ ác, Tay chúng giương cao làm điều bạo ngược bị bẻ gẫy.

16 Có bao giờ con dò đến tận nguồn biển cả? Hoặc bước đi nơi sâu thẳm của đại dương?

17 Có ai chỉ con xem cổng Tử thần? Con có nhìn thấy cổng dẫn đến nơi tăm tối âm u?

18 Con có mường tượng nổi địa cầu dài rộng bao la dường nào? Nếu con biết tất cả những điều ấy, hãy nói đi.

19 Đâu là đường dẫn đến nơi ánh sáng cư trú? Còn bóng tối cư ngụ nơi nào?

20 Con có thể nào đưa chúng đến lãnh vực hoạt động mình, Hoặc nhận ra các nẻo đường về nhà chúng?

21 Chắc hẳn con biết, vì con sinh ra từ thuở ấy! Số ngày đời con hẳn thật nhiều!

Mây Mưa Sấm Sét

22 Con có vào xem các kho dự trữ tuyết? Con có thấy các kho chứa mưa đá?

23 Ta để dành chúng cho thời hoạn nạn, Thời chiến tranh giặc giã lầm than.

24 Đâu là đường dẫn đến nơi tung ra chớp nhoáng? Nơi gió đông thổi tản mát trên đất?

25 Ai vạch lối cho mưa lũ, Chỉ đường cho sấm chớp,

26 Cho mưa rơi xuống đất hoang vu, Nơi sa mạc không người ở,

27 Tưới nhuần đất khô cằn hiu quạnh, Cho cỏ mọc xanh um?

28 Mưa có cha không? Ai sinh ra các giọt sương móc?

29 Tuyết đá ra từ lòng ai? Ai sinh ra sương muối từ trời?

30 Nước đông cứng như đá, Mặt vực sâu cũng đóng băng.

31 Con có thể nào buộc dây trói sao “Thất nữ”, Hoặc tháo dây buông thả sao “Xạ thủ?”

32 Con có thể nào chỉ bảo các vì sao mọc theo thì, Hướng dẫn sao Bắc Đẩu và con cái nó không?

33 Con có biết các luật lệ chỉ đạo các vì sao trên trời, Dùng các luật ấy điều khiển cõi trần?

34 Con có thể nào cất to tiếng ra lệnh cho mây Tuôn mưa lũ ướt sũng thân con?

35 Con có quyền sai chớp nhoáng đi, Và chúng thưa với con: “Xin tuân lệnh?”

36 Ai ban sự khôn ngoan cho mây, Hoặc thông sáng cho sương móc?

37 Ai có tài đếm các cụm mây, Nghiêng đổ các bầu nước trên trời,

38 Cho mưa xuống kết dính đất bụi, Kết chặt đất hòn?

Thú Rừng

39 Con có săn mồi cho sư tử, Cho sư tử con no nê thỏa dạ,

40 Khi chúng co mình trong hang động, Hoặc rình mồi trong bụi rậm?

41 Ai nuôi sống chim quạ, Khi quạ con kêu cầu Đức Chúa Trời, Bay lảo đảo vì thiếu ăn?

chương

1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42